|
Công cụ |
Tôn Hạo
Tôn Hạo (孫皓) (242-284), hay Đông Ngô Mạt đế là vua cuối cùng của nhà Đông Ngô thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông có tự là Nguyên Tông (元宗), tên gốc là Tôn Bành Tổ (孫彭祖). [sửa] Hôn quânTôn Hạo là cháu của Tôn Hưu. Khi Tôn Hưu lên ngôi thì Hạo được phong làm Ô Trình Hầu. Về sau, Tôn Hưu mất, các quan Đông Ngô cho Hạo là người sáng suốt nên đã lập lên làm vua. Nhưng không ngờ Tôn Hạo lại là con người độc ác. Từ khi lên làm vua, ông rất dữ tợn, phung phí của cải, giết hại nhiều trung thần. Bọn Trương Bố khuyên can cũng bị giết cả ba họ. Tin dùng tên thị lang là Sầm Hồn khiến nhà nước Ngô bị nghiêng ngả chẳng khác gì Hậu Chủ Lưu Thiền tin dùng Hoàng Hạo bên Thục. [sửa] Đối đáp với Giả SungSau khi diệt được nhà Thục, Tấn Vũ đế Tư Mã Viêm đã sai đại tướng Đỗ Dự lĩnh quân đi đánh Ngô. Quân Ngô không chống nổi sức tấn công của đạo binh hùng hậu nhà Tấn, nhanh chóng bị thua trận. Lúc bấy giờ Hạo hối lại thì không kịp nữa và muốn tự tử. Nhưng các quan khuyên ông nên bắt chước Hậu Chủ nhà Thục Hán là Lưu Thiền quy hàng Tào Ngụy. Hạo nghe lời, tự trói mình lại ra hàng Tấn. Tướng Tấn là Vương Tuấn mang Tôn Hạo về Lạc Dương nộp cho Tấn Vũ Đế. Khi ra ngồi yến kiết Tư Mã Viêm, đại thần nhà Tấn là Giả Sung hỏi Hạo rằng:
Hạo đáp ngay:
Sung nín lặng có ý hổ thẹn, vì chính Giả Sung làm thủ hạ đắc lực của họ Tư Mã, thời cha Tấn Vũ Đế là Tư Mã Chiêu làm quyền thần nhà Nguỵ, Sung từng sai người sát hại vua Tào Nguỵ là Tào Mao. Đối với họ Tư Mã, Giả Sung là khai quốc công thần nhưng theo tư tưởng phong kiến, Sung có "tội" với nhà Nguỵ. Giả Sung vốn định chê Tôn Hạo làm những điều luật tàn bạo mất lòng dân, nhưng ông nhớ đến việc làm đó của Sung nên mang ra để đối đáp lại rất cứng cỏi. Tư Mã Viêm phong Tôn Hạo làm Quy Mệnh hầu. Về sau, Hạo mất vào năm Thái Khang thứ tư nhà Tấn (284), thọ 43 tuổi.
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||