|
Công cụ |
Quan Vũ
Quan Vũ (關羽, 162? - 219), cũng được gọi là Quan Công (關公), tự là Vân Trường, Trường Sinh (長生), là một vị tướng quân đội thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở Trung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục, với Lưu Bị là vị hoàng đế đầu tiên. Ông cũng là người đứng đầu trong số ngũ hổ tướng của nhà Thục, bao gồm: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng Trung và Mã Siêu. Là một trong những nhân vật lịch sử của Trung Quốc được biết đến nhiều nhất ở khu vực Đông Á, hình tượng của ông đã được tiểu thuyết hóa trong Tam quốc chí diễn nghĩa của La Quán Trung và sau này được khắc họa trong các dạng hình nghệ thuật như kịch, chèo, tuồng, phim ảnh v.v với những chiến tích và phẩm chất đạo đức được đề cao cũng như được thần thánh hóa trong các câu chuyện dân gian, bắt đầu từ thời kỳ nhà Tùy (581-618). Ông cũng được thờ cúng ở nhiều nơi với tượng mặt đỏ, râu dài, tay cầm cây thanh long đao và/hoặc cưỡi ngựa xích thố, đặc biệt là ở Hồng Kông. Tương truyền thanh long đao của ông nặng 82 cân (khoảng 18 kg ngày nay). Trong khi dân gian xem ông như một biểu tượng của tính hào hiệp, trượng nghĩa thì các nhà sử học cũng phê phán ông về các tính kiêu căng, ngạo mạn.
[sửa] Các thời kỳ[sửa] Thơ ấu[sửa] Trấn giữ Kinh ChâuSau khi quân sư Bàng Thống chết, Gia Cát Lượng phải đem quân từ Kinh Châu vào tiếp viện cho Lưu Bị nên giao Kinh Châu cho Quan Vũ tiếp quản [sửa] Thất trậnQuan Công bị tướng Ngô là Lã Mông dùng kế "bạch y độ giang" lừa lấy Kinh Châu, không được tiếp viện và bị bắt sống ở phía bắc Mạch Thành (ở phía đông nam của Đương Dương, Hồ Bắc ngày nay). Tôn Quyền dụ hàng ông không được nên đã giết Quan Vũ. Khi chết ông 58 tuổi (theo Tam Quốc diễn nghĩa). [sửa] Lưu ý[sửa] Trong tiểu thuyết về thời Tam Quốc[sửa] Kết nghĩa vườn đàoLúc bấy giờ, do triều đình hủ bại, giặc giã nỗi lên như ong. Trong đó, giặc khăn vàng là mạnh và đông nhất. Dưới sự lãnh đạo của 3 anh em họ Trương, chúng đánh phá cướp bóc khắp nơi. Vì vậy triều đình đã phải thực hiện tuyển mộ thêm quân để đánh giặc. Ba anh em Lưu Quan Trương tình cờ gặp nhau khi đi tuyển mộ và đã kết nghĩa tại Vườn Đào nhà Trương Phi. Lưu Bị làm anh cả. Quan Vũ làm anh hai. Trương Phi là em út. Xuyên suốt trong Tam quốc, cụm từ "kết nghĩa vườn đào" là tượng trưng cho tình nghĩa huynh đệ thắm thiết, keo sơn, không vì phú quý, công danh, khó khăn, hoạn nạn mà mờ phai. [sửa] Giết Hoa HùngLúc bấy giờ, Đổng Trác lộng quyền, ngang tàn vô đạo, xem mạng người như cỏ rác. Khi vào chầu, thì lạy vua không phải xưng tên, được quyền đem gươm vào điện. Sau khi Tào Tháo mưu sát không thành trở về tìm cha và phát cờ khởi nghĩa. Chư hầu liền tụ về quyết giết gian thần Đổng Trác. Lúc này, Quan Vũ là tay mã cung. Sau khi Bảo Trung (鲍忠), Tổ Mậu (祖茂), Du Thiệp (俞涉), Phan Phượng (潘凤) của liên minh chết dưới tay Hoa Hùng thì Quan Vũ mới ra dưới trướng xin Viên Thiệu cho ra đánh. Viên Thiệu không nhìn rõ oai hổ tướng liền quát mắng và đuổi ra ngoài. Vân Trường liền khẳng khái đáp: Nếu tôi đánh không được thì xin chịu tội. Tào Tháo tự tay rót chén rượu mời Quan Vũ trước khi ra trận nhưng Quan Công từ tạ. Lát sau, tiếng chiêng trống long trời lở đất vang lên, Quan Vũ xách đầu Hoa Hùng về thì chén rượu trong tay Tào Tháo vẫn còn nóng. Trên thực tế, Hoa Hùng bị Tôn Kiên hành hình năm 191 tại Dương Nhân (陽人), sau khi đội quân của ông bị đánh bại. [sửa] Đầu hàng Tào Tháo[sửa] Giết Nhan LươngKhoảng năm 200 sau công nguyên, Viên Thiệu mở cuộc tấn công Hứa Xương (thủ đô của Tào Tháo bấy giờ) với số quân lên đến khoảng 100,000 người. Viên Thiệu điều Nhan Lương làm tiên phong tấn công xứ Bạch Mã. Quan Vũ lúc này hiện là tướng dưới quyền của Tào Tháo (vì Quan Vũ thất lạc với Lưu Bị, Trương Phi đồng thời bị quân Tào vây nên bất đắc dĩ đầu hàng và làm tướng tạm thời cho Tào Tháo) đã theo tới Bạch Mã để giải vây. Trong khi thấy liền mấy tướng Tào bị Nhan Lương chém chết (ngay cả Từ Hoảng cũng phải thua chạy), Quan Vũ xin được lâm trận lấy thủ cấp Nhan Lương. Chỉ sau một hiệu trống, Quan Vũ cưỡi ngựa xích thố bất thần xông thẳng vào hàng ngũ quân Viên Thiệu. Quan Vũ đi đến đâu thì quân Viên Thiệu phải dãn ra tới đó. Với một nhát chém, Quan Vũ đã lấy được thủ cấp Nhan Lương trong khi viên tướng này còn chưa kịp phản ứng. [sửa] Giết Văn XúQuân Văn Xú tới, thấy xe lương thảo bỏ bừa bãi thì tan rã hàng ngũ mà thi nhau tranh cướp. Lúc đó Tào Tháo mới nổi mật lệnh, bao nhiêu tinh binh mai phục đổ ra, chém giết quân Viên Thiệu không sao kể xiết ! Văn Xú đành phải chạy dài. Tào Tháo nhìn thấy hỏi : - Có ai ra bắt Văn Xú danh tướng Hà Bắc cho ta ? Từ Quảng, Trương Liêu cùng xông ra, Văn Xú lấy cung bắn một mũi tên trúng vào chóp mũi Trương Liêu, lại bắn mũi nữa, con ngựa của Trương Liêu quỵ xuống. May có Từ Quảng chạy tới, Văn Xú đối địch luôn và đuổi Từ Quảng phải thua chạy, chợt một tướng mặt đỏ râu dài xuất hiện, chặn đường Văn Xú mà rằng . Tướng giặc chớ chạy ! Văn Xú quát mắng : - Ngươi chờ xem ta trả thù cho Nhan Lương đây . Nói rồi hai bên đánh vùi, hồi lâu Văn Xú không cự nổi Quan Công, toan chạy thì đã bị một nhát thanh long đao, đầu bay khỏi cổ . Quân Hà Bắc phần bị giết, phần rớt xuống sông vô số . [sửa] Qua năm ải chém sáu tướngSau khi biết được tin tức của Lưu bị, Vân Trường lập tức trả lại Tào Tháo ấn tín và các đồ Tào Tháo thưởng cho để tìm về với Lưu Bị bên Viên Thiệu. Tào Tháo coi là người trung nghĩa nên ra tiễn biệt. Vân Trường bảo vệ 2 vị phu nhân(vợ Lưu Bị) đi, trên đường đi vì không có giấy thông hành nên bị tướng giữ ai không cho qua. Quan Vũ 1 mình 1 ngựa chém 6 tướng: Khổng Tú, Mạnh Thản, Hàn Phúc, Biện Hỷ, Vương Thực, Tần Kỳ. [sửa] Tha Tào Tháo ở lộ Hoa Dung[sửa] Hoa Đà chữa tay
Tranh vẽ Quan Vũ vừa được chữa vết thương ở tay, vừa chơi cờ vây.
Quan Vũ đem quân đánh Phàn Thành bị Tào Nhân bắn 1 phát tên trúng vào tay phải. Quan Bình và các tướng khuyên Quan Vũ rút quân về nhưng Quan Vũ không chịu. Hoa Đà biết chuyện, bèn từ Giang Đông đến gặp Quan Bình xin chữa tay cho Quan Vũ. Quan Bình đưa Hoa Đà vào gặp Quan Vũ. Hoa Đà bảo tên có tẩm thuốc độc, chất độc đã ngấm đến xương. Quan Vũ hỏi cách trị, Hoa Đà bảo phải trồng một cây trụ nơi vắng vẻ, Quan Vũ phải chịu cho Hoa Đà cột vào cây trụ đó, lấy vải bịt mắt để khi Hoa Đà lóc thịt, cạo xương cho hết chất độc, nếu không cột vào trụ, hoặc để nhìn thấy sợ Quan Vũ sẽ không chịu nổi. Quan Vũ cười bảo có gì mà không chịu nổi, rồi vừa đánh cờ với Mã Lương vừa để Hoa Đà làm. Hoa Đà cạo xương, tiếng nghe ken két, ai nghe cũng rùng mình, riêng Quan Vũ vẫn điềm nhiên đánh cờ. Lát sau, máu chảy đầy chậu. Quan Vũ đứng dậy, duỗi cánh tay thấy không còn đau nữa, khen Hoa Đà là thần y, đem vàng tặng Hoa Đà nhưng Hoa Đà bảo ông chữa cho Quan Vũ vì nghĩa nên không nhận vàng bạc, rồi từ giã Quan Vũ ra đi. [sửa] Hiển thánh ở núi Ngọc TuyềnKhi ấy linh hồn Quan Công chưa tan. Ðến một nơitên Kinh Môn Châu, Hướng Dương huyện có hòn núi tên Ngọc Tuyền. Ở trên có nhà sư Phổ Tịnh. Ðêm ấy bỗng có liếng la lớn: - Trả đầu cho ta . Phổ Tịch nhìn lên thấy có ngườl cỡi con Xích Thố , tay cầm thanh long đao, ta hữu hai tướng. Ba người ở trên không sa xuống núi Ngọc Tuyền. Phổ Tịnh hỏi ở đâu? Hồn Vân Trường bèn thưa: - Bạch sư cụ đây là đâu? Xin cho biết pháp danh? Phổ Tịnh nói: - Lão tăng tên Phổ Tịnh, khi trước tại ải Dịch Thủy đã gặp Quan Hầu nay quên rồi sao? Quan Công nói: - Trước kia nhờ ngài cứu, tôi vẫn ghi ơn, nay tôi đã chết. Xin ngài chỉ dẫn đường mê muội cho tôi. Phổ Tịnh nói: - Xưa trái nay phải, nhất thiết không bàn, nhân trước quả sau. Nay tướng công bị Lữ Mông làm hại đòi trả đầu ra đây, thế thì trước kia Nhan Lương, Văn Xú và sáu tướng trong 5 ải và biết bao đầu quân lính, thì đòi vào đâu? Quan Công tỉnh ra, biến mất. Phổ Tịnh biết Quan Công đã hiển thánh và chịu phép qui y. [sửa] Trả thù Lữ MôngTôn Quyền giết được Quan Công, lấy được Kinh Châu bèn khao thưởng ba quân và nói: - Ý ta muốn đoạt Kinh Châu đã lâu, nhưng chưa làm được nay Tử Minh bàn kế giết được Vân Trường, lấy được Kinh Châu, công ấy rất lớn. Nói xong, rót rượu thưởng cho Lã Mông. Lã Mông tiếp chén rượu, vừa định uống bỗng quăng chén xuống đất, nhảy tới thộp ngực Tôn Quyền, mắng lớn: - Thằng mặt xanh râu đỏ, và bọn chuột kia mi biết ta chăng ? Ai nấy đều thất kinh. Lã Mông bèn xô Tôn Quyền xuống đất, nhảy lên chỗ của Quyền mà hét lớn: - Hán Thọ Ðình Hầu Vân Trường là ta đây. Tôn Quyền cả kinh, quì lạy. Lã Mông liền té xuống đất, hộc máu mà chết. [sửa] Thần thánh hóa[sửa] Nói chung[sửa] Trong Lão giáo[sửa] Trong Phật giáo[sửa] Tham khảo[sửa] Xem thêm[sửa] Liên kết ngoài
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||