|
Công cụNgôn ngữ khác |
Bùi TínBùi Tín (sinh năm 1927) là một nhân vật bất đồng chính kiến người Việt, từng là phó tổng biên tập của báo Nhân Dân, đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông là con của Bùi Bằng Đoàn, nguyên Thượng thư Bộ Hình của triều đình Huế và nguyên Chủ tịch Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ông học ở Huế.
[sửa] Hoạt động cách mạngTrong Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông trở thành người hoạt động chính trị về mặt báo chí. Sau đó ông gia nhập Việt Minh. Ông đã chiến đấu trên hai mặt trận: cầm súng như một người lính (ông nhập ngũ năm 18 tuổi) và viết lách như là một nhà báo của Quân đội Nhân dân Việt Nam với bút danh Thành Tín. Bùi Tín đã có mặt ở dinh Độc Lập ngày 30 tháng 4 năm 1975 với tư cách phóng viên chiến trường. Sau chiến tranh, ông giải ngũ, tiếp tục viết báo, làm đến Phó tổng biên tập báo Nhân Dân, kiêm Tổng biên tập tuần báo Nhân Dân Chủ Nhật. [sửa] Đối với sự kiện 30 tháng 4 năm 1975Trong các hồi ký và bài nói của mình kể từ khi tỵ nạn tại Pháp, Bùi Tín thường tự nhận là sĩ quan cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam có mặt sớm nhất tại dinh Độc Lập và đã chấp nhận tuyên bố đầu hàng của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Dương Văn Minh vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Tuy nhiên, chưa thấy có một tài liệu hay nhân chứng nào khác nhắc đến ông trong vai trò này. Theo các hồi ký, tài liệu ảnh, băng âm thanh của Quân đội Nhân dân Việt Nam thì hai nhà báo chứng kiến là Borries Gallasch (người Đức, báo Der Spiegel) và Hà Huy Đỉnh; người bắt Dương Văn Minh là Đại úy Phạm Xuân Thệ; người tiếp nhận đầu hàng là Trung tá Bùi Văn Tùng. (Xem thêm bài Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975.) Ngay cả các bài báo do chính Bùi Tín viết và xuất bản ở Việt Nam khi còn làm việc cho báo Nhân Dân cũng mâu thuẫn với điều ông viết về sau. Các bài báo do chính Bùi Tín viết, in trong các cuốn 30 tháng 4 (xuất bản năm 1985, tổng hợp một số bài báo và kí sự trong đó có bài của Bùi Tín) và Sài Gòn trong ánh chớp chói lọi của lịch sử (xuất bản 1978, gồm toàn các kí sự của Bùi Tín), xác nhận rằng khi ông cùng đoàn nhà báo đến phủ Tổng thống thì đã có mặt một loạt sĩ quan cao cấp hơn, trong đó có Thiếu tướng Nguyễn Hữu An Tư lệnh Quân đoàn 2. Trong các bài báo đó còn nêu chi tiết: Bùi Tín đi theo Sư đoàn 320A thuộc Quân đoàn 3 vào Sài Gòn từ hướng Tây Bắc, vào sân bay Tân Sơn Nhất sau khi sân bay bị Quân Giải phóng đánh chiếm; khi nhóm phóng viên đang nói chuyện với Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn ở trại Davis thì nghe tin Dương Văn Minh đã tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh; sau khi nghe tin này, nhóm phóng viên mới lên đường đến dinh Độc Lập và tại đây họ được Đại tá Nguyễn Công Trang dẫn lên gặp Tổng thống Dương Văn Minh. Trong hồi ký của mình, Thiếu tướng Nguyễn Công Trang khẳng định Bùi Tín chỉ tới Dinh Độc Lập sau khi ông Dương Văn Minh từ đài phát thanh trở về; ông còn cho biết là vào thời điểm đó Bùi Tín chỉ mang quân hàm Thượng tá chứ không phải Đại tá như đã tự nhận. [sửa] Trở thành đối lậpTháng 9 năm 1990 Bùi Tín sang Pháp dự hội hàng năm của báo l'Humanité (Nhân Đạo), rồi quyết định xin tỵ nạn tại Pháp, với lý do mà ông đưa ra là để đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền theo cách của ông. Ban đầu ông phê phán đường lối hiện hành của ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam mà ông cho rằng đã xa rời lý tưởng cộng sản. Dần dần, quan điểm của ông ngả sang phê phán cả chế độ cộng sản và lý thuyết xã hội chủ nghĩa, đòi hỏi một sự đổi mới tự do dân chủ "thật sự và nhanh chóng" ở Việt Nam. Chính quyền Việt Nam coi ông là kẻ phản bội tổ quốc. Hiện nay ông vẫn là nhà báo[cần dẫn nguồn] và viết bài chỉ trích tình hình chính trị Việt Nam trên các hãng thông tấn nước ngoài. Hai tác phẩm nổi tiếng của ông viết sau khi ra nước ngoài là Hoa xuyên tuyết và Mặt thật. Cuốn Hoa xuyên tuyết được có mặt trong nhiều danh sách tài liệu tham khảo của các dự án nghiên cứu về Chiến tranh Việt Nam, ví dụ [1]. [sửa] Liên kết ngoài |